Tokyo Deli Sushi


Trưa hôm qua “tiểu thư” Cao Lãnh lên TP mời “cái phòng tham ăn” này đi đến đây. Hồi giờ phòng hay sưu tầm các quán Nhật và rất thích quán Đũa Nhỏ, lúc đầu tính đi ở đấy nhưng cuối cùng quyết định sang quán này xem thử sao.

Và đây là những hình ảnh khi đi thực địa :)

Toàn cảnh bên ngoài

Khi bước vào bên trong thì bắt mắt với những dãy bàn dài ngăn nắp, xinh xinh.

Nhà hàng này không rộng lắm nhưng có nhiều tầng. Đây là lối lên cầu thang có mấy em phục vụ dễ thương  mà hình chụp bằng điện thoại run tay hơi mờ.Trên lầu thì ngồi bệt, có chỗ để chân bên dưới. Ở Nhật vào mùa đông phía dưới họ gắn hệ thống lò sưởi cho ấm chân.

Đây là nhà bếp, bước vào mấy chàng này la lên làm mình hoảng quá chụp hình run tay vội vàng chạy ra, hehe…Rồi đi ngắm nghía xung quanh thêm, có mấy bức tranh thức ăn nèCòn mấy tầng lầu nữa mà nghe nói giống ở dưới nên thôi khỏi đi :D . Ngồi xuống bàn thấy được phục vụ món nước trà. Cơ mà mình thích nước uống ở quán Dae Jang Geum cơ, nước quế mát lạnh uống thích hơn.Bộ điã ăn đây, sao nhìn không bắt mắt nhỉ, phong cách không thuần Nhật, cò pha thêm phong cách Việt nữa.Mình thích hũ đựng tăm và nước tương này.Sau khi lật tới lật lui mấy trang thực đơn nàyHic, nhìn món nào cũng thèm hết, thèm nhất bánh xèo và mì udon xào. Cuối cùng mọi người quyết định chọn lunch set vì sợ “tiểu thư” tốn tiền :) . Đây là phần của mình, toàn sushi thui. Thích nhất là sushi bơ mà ở đây không có.Phần này có thêm mìPhần này có trứng chiên nhưng hơi mặnPhần này có thêm tôm chiênPhần này thì có gà chiênRiêng cái anh chàng kế toán trưởng béo thì ăn Bento, nhiều quá chừng luôn. Mấy phần kia ít hơn mà ai ăn cũng còn thừa cả, nhìn thế mà ăn no quá chừng. Cuối cùng gom lại còn mang về được 1 phần sushi.Phần nào cũng có súp miso và salad trộn cảMón trứng hấp nèAi không ăn món trứng hấp thì được đổi kem, có hai loại kem trà xanh và kem socola trắng. Hồi giờ mình thích vị trà xanh nhưng ăn kem trà xanh ở đây không ngon bằng kem socola trắng.Và hình ảnh “cái phòng tham ăn” đây, thiếu người chụp hình :D Túm lại là quán này đẹp, phục vụ dễ thương nhưng thức ăn thì cũng được à, không liệt vào danh sách quán ngon sẽ thưởng thức nhiều lần :D , sẽ trung thành với Đũa Nhỏ :D

Posted in Lăn tăn | 2 phản hồi

Dã ngoại ở Bảo tàng Mỹ thuật TP HCM


Hôm qua con gái đi dã ngoại ở Bảo tàng Mỹ thuật TP.HCM. Mẹ cũng chưa đến đó bao giờ. Vậy nên mẹ đưa cho con gái cái máy hình nhỏ, bảo con chụp hình lại nhé, nhìn cái gì đẹp thì chụp lại về cho mẹ xem với. Và show hình ảnh đây ạ:

Con bảo con chụp chùm đèn nè:Và đây là thang máy kiểu cũTiếp theo là các bức tranh, có đủ thể loại tranh vẽ chì, tranh màu nước và tranh sơn dầu và cả tượng nữa. Mà nàng này ngắm hình méo xẹo à. Nói thiệt mẹ chụp tranh cũng không tài nào vuông vắn được cả :D Cô du kích một thời nè, mẹ chưa hỏi không biết cô nàng có hiểu từ du kích không nữa.Những bức tranh này là thế nào nhỉ?

Tĩnh vật

Bức này chắc là cảnh buổi chiều sau khi thuyền đánh về bến nèCòn bức này là thiếu nữ thời xưa chơi cờBức này là cơ thể người phụ nữ?Bức này là quang cảnh mùa gặt ở Miền Bắc. Chú í đang thuyết minh nè, tối nay về mẹ hỏi lại xem chú thuyết minh gì :D Đây là bức tranh cô công nhân hay cô du kích vây ta, nhìn cô í mang giống cái súng nhưng mà hình ảnh phí sau thì toàn là máy móc thiết bị không hàĐây là bức tượng hình ảnh mẹ Việt Nam góp gạo cho chú bộ đội, có cả em bé cũng góp nữa nèBức này có nghĩa là gì ta, mẹ không hiểu gì về mỹ thuật cả nên nhìn cái gì mà không rõ ràng là chịu thua không đoán được nội dung :D Phù điêu này con cũng chụp nữa, chắc con thấy đẹp :) Mẹ hỏi con chụp gì mà xấu quá vậy, nhìn bức tranh thấy hoang tàn đổ nát quá à, con bảo không có con chụp con gà mà :D Và đây là các bạn của nàng mà nàng chụp từ đầu đến cuối hổng có tấm nào của nàng hết trơn à :)

Hôm đó về mẹ hỏi con đi vào đấy con thích cái gì nhất, có bức tranh nào con thích không? cô nàng bảo con không thích bức nào hết á, lúc đấy con đói bụng nên con chỉ thích bức tranh thức ăn thôi à, ẹc ẹc có tâm hồn ăn uống ghê hông?

Posted in Mi Mi chằn | 4 phản hồi

Đã học được những gì


Ngoài kia trời đang mưa bão tơi bời, cơn bão số 1 đổ bộ vào Sài Gòn sáng nay. Từng cơn gió rít qua khe cửa nghe như tiếng ai đang gào thét. Hình như đây là lần đầu tiên Sài Gòn có bão. Buổi chiều gió chưa lớn, mẹ ra ngoài ban công nhìn xuống đường dòng xe vẫn tấp nập, tuy có ít hơn mọi ngày, mẹ nói đùa rằng người Sài Gòn đang đi ngắm bão, đi tìm cảm giác mạnh.

Một lúc sau, nhìn ra khung cửa kính, mẹ thấy cây trang leo đang bị gió quật từng đợt, từng đợt mà mẹ đau cả lòng. Mẹ mới dưỡng cây trang lên được mấy nhánh thôi, nhìn màu xanh mơn mởn của cây trang mỗi ngày thật mát mắt vậy mà giờ đã bị gãy cành rồi. Những chậu rau cải, rau muống và cả cây đậu rồng cũng bị dập hết cả rồi. Mấy cây mồng tơi vừa bứng gốc sang chậu cũng tơi tả. Gió tạt nước mưa vào khe cửa kính, ướt một góc sàn. Các con lạnh cóng nhưng vẫn bày trò chơi khắp nhà. Tối qua, cả nhà đi nhà sách con gái mua thêm về một bộ ấm trà. Con trai mua bộ cờ tướng. Mẹ mua 1 cuốn sách và 2 cuốn truyện. Từ tối qua đến giờ con gái mời trà cả nhà suốt. Lúc thì mẹ ơi, con pha trà mời mẹ uống nhé, mẹ uống mấy cục đường vậy? Lúc thì, thưa hoàng hậu, xin mời bà uống trà ạ! :) … Còn con trai thì chơi cờ với ba cả tối qua đến khi đi ngủ, sáng nay chơi với San Hô một lúc. Cậu chàng chưa biết hết mặt cờ, chỉ chăm chăm xem ai ăn được nhiều cờ hơn thôi. Cậu chàng mà có ít cờ hơn nghe giọng là biết ngay: “sao ba ăn nhiều …..cờ quá vậy?! con không chịu… đâu”

Bởi vì mưa bão thế này nên sáng nay mẹ không đi chợ, mẹ chỉ nướng pizza nhanh gọn cho Mi Mi ăn, còn Bin thì ăn mì tôm với nước dùng tôm và 1 quả trứng vịt luộc. Buổi trưa mẹ hấp bánh khoai môn với tôm thịt học của chị Hoa Dím. Hấp xong lúc nhấc bánh ra mẹ làm rơi úp cả cái bánh xuống mặt bếp đổ hết một phần tôm thịt xót gì đâu mặc dù mẹ không ăn được thịt. Giận mình quá mẹ bỏ vào phòng nhăn nhó một lúc mới ra cắt ra đĩa cho cả nhà ăn thử nên cũng chẳng có chụp được tấm ảnh nào cả. các dì bảo mẹ nóng tính quá, mẹ cũng thấy mẹ nóng nhưng mà mẹ rất khó kiềm chế mình những lúc nóng giận. Nhưng được cái mẹ nóng mẹ la ó, nhăn nhó xong rồi thì thôi hà, không có để bụng ai hết đó. Mẹ cũng biết mình làm vậy thì tổn thương nhiều người và đôi khi mình cũng tự kỉ ám thị nữa nhưng không bỏ được. Sợ nhất là các con cũng hay giận đùng đùng giống vậy. Bao giờ mình mới dịu dàng và nhỏ nhẹ như các mẹ Hoa Dím, Khai Tâm, Mẹ Bill được í nhỉ? chắc là không thể được như vậy rồi :( ..

Từ ngày nào không biết nữa, mình lang thang trên net, để rồi vô tình lạc vào nhà mấy chị ấy. Mình nhớ là mình đi tìm công thức làm mấy cái bánh ngọt, markbook mấy trang về nấu ăn, trong đó có trang của Khai Tâm. Mà mình không có đọc trang của Khai Tâm chỉ bookmark để đó thôi vì mẹ lo lang thang ở những trang bán phụ tùng làm bánh, rồi những trang bày món này món nọ, mẹ copy xuống máy rất rất là nhiều bài, đặc biệt là các bài trên Afamily. Sau đó thì một thời gian ngồi phân loại các bài viết ấy và tập tành làm những món đơn giản. Mê mẩn trong các bài ấy cho đến một ngày mình làm bánh mufin mà không ưng ý lắm nên lại đi lang lang, lang thang… và lục lại mấy cái markbook mà mình chưa đọc, mình hiểu tại sao mình không chọn trang của Khai Tâm đọc trước rồi, bởi vì avarta của Khai Tâm không có màu mè, mình cứ nhè cái avarta nào mà màu mè là nhảy vô, đến một ngày hết các markbook rồi mình mới vào trang của Khai Tâm. Lúc đầu cũng chưa khám phá ra trang này là một kho tàng các công thức đâu. chỉ lọ mọ đọc từng bài từng bài cho đến một ngày phát hiện ra cái mục lục, ối trời ơi là mê mẩn. Lúc ấy nhìn cái tên cũng chưa hình dung được từng loại bánh đâu, lại mò mẫm đọc từng bài, từng loại và xem hình để hình dung các loại bánh. Thế rồi một ngày SCP post bài, mình nhảy sang trang của SCP, mắt mình cứ là mở to hết cỡ để nhìn những tác phẩm của mọi người. Từ nhà SCP lại nhảy qua nhà mẹ Bill, rồi lại nhảy sang nhà chị Dím, xong qua đến nhà Hanhng, rồi thì là nhà chị Hoàng Mai, … trời ơi không phải nói mình ngưỡng mộ, ngưỡng mộ những người phụ nữ này quá xá. Từ đó, ngày ngày lúc rảnh rỗi là mình lang thang hết cái xóm nhà này. Và có cảm giác rằng mình bị bỏ quên ở đâu đó lâu lắm rồi, mình phải khẩn trương lên để học hỏi các chị ấy, phải gấp rút lắm chứ không kịp. Lúc nào mình cũng để những trang của mấy chị ấy available trên điện thoại để kịp đọc mọi lúc mọi nơi, điện thoại chỉ mở được 8 trang thì 8 trang này giành cả cho cái xóm này :D . Ccòn buổi tối sau khi cả nhà ngủ hết thì mình ôm cái điện thoại đến 1-2h sáng. Mà thường thì buổi tối mình không có để điện thoại trong phòng ngủ vì sợ sóng điện thoại ảnh hưởng đến các con, nhưng từ dạo ấy là ôm cái điện thoại cho đến lúc mắt díp hết cả lại mới buông ra mà ngủ thôi.

Sau một thời gian đọc những bài viết của cả xóm ấy, mình không những học đơn thuần về các món ăn mà mình học hỏi được rất là nhiều thứ, ngay cả việc xem xét, nhìn nhận lại bản thân mình nữa cơ. Mình biết chắc là mình không thể nào đạt được trình độ ở mọi mặt như các chị ấy nhưng ít nhất mình cũng đã sống sâu sắc hơn, quan sát những sự việc xảy ra xung quanh mình hơn, không còn tự kỉ hoặc tự cao nhiều nữa, mà đa phần là tự kỉ. (Còn tự cao thì chưa thể hiện ra ngoài nhưng có ngấm ngầm trong bụng khi mà được nhiều người khen quá :) ).

Hôm rồi, có nói với chị Dím là 3 ngày nghỉ lễ ở nhà sẽ up mấy tấm hình các món ăn mình làm trong thời gian qua, nhờ chị sang xem và góp ý cho mình để hoàn thiện và học hỏi thêm. Vậy mà lan man nãy giờ, giờ lục lại mấy tấm ảnh sao mà nó nằm tùm lum hết à.

Em liệt kê mấy món em đã học trước hén chị Hoa Dím, em up hình sau vậy, hì hì :D

1. Bánh Su kem

2. Bánh Pizza

3. Mousse

+ Trà xanh

+ Yaour cheesse cake

+ Mousse xoài

+ Mousse cam

+ Mousse socola

+ Mousse chanh dây

+ Mousse dâu tằm

+ Mousse socola dâu tây

4. Bánh gốc cây Noel

+ Chocolate

+ Kem tươi

5. Bánh tiramisu

6. Bánh muffin

+ Chocolate

+ Trứng, thịt

7. Mứt

+ Mứt cam

+ Mứt cà phê

+ Mứt thơm

+ Mứt dâu

+ Mứt gừng

+ Mứt dâu tằm

8. Rượu dâu tằm

9. Bánh Brownies

10. Bánh khoai môn hấp

11. Bánh củ cải

12. Khoai tây galatin

13. Khoai tây bỏ lò

14. Bánh mì bơ tỏi

15. Sauce cà chua cho pizza

16. Gà ướp lê

17. Shushi

18. Bánh cuốn

19. Cơm gà Hội An

20. Chuối đốt

21. Bún thịt nướng

22. Cari tôm

23. Bánh mì

24. Bánh Croissants

25. Bánh lưỡi mèo

26. Bánh mì ngọt

27. Bánh ít trần

28. Bánh trôi

29. Sauce cà mứt mơ

He he, liệt kê ra sao thấy cũng nhiều món ghê chứ ta :D .

Ngoài kia gió vẫn rít từng cơn kìa, thui mình cũng đi ngủ thui kẻo mai lại không dậy nổi để chuẩn bị cho 1 tuần mới nữa.

Posted in Bếp núc | Tagged | 2 phản hồi

Bánh gốc cây Noel 2011


Noel rồi, công ty tổ chức tiệc thật vui. Mình cũng góp vui bằng 2 cái bánh nì:

Hị hị, mới làm lần đầu còn lọng ngọng quá. Không biết đổ Chocolate lên sao cho khéo, lọ mọ đến 2h sáng.

Bên trong bánh chocolate là bánh sponge trà xanh. Mình làm mà mình hổng có ăn, bà con ăn khen ngon (^_^) hì hì zị là zui nhứt rùi.

Bonus cái hình mấy “nàng” nì đang “feel”

Posted in Bếp núc | Để lại phản hồi

QUÁN CHIẾU HẠNH PHÚC


( Minh Lương Trương Minh Sung Cảm tác bài Quán Chiếu Hạnh Phúc của TT Thích Trí Siêu, Cali, ngày 03 tháng 06 năm 2010)

Sáng dậy mỉm cười còn sống đây
Cám ơn Trời Phật được vui vầy
Bao người đã mất ta còn sống
Hạnh phúc gia đình mừng lắm thay !

Sức khoẻ con người quí hơn vàng
Tiền nhiều chưa chắc được cao sang
Ốm đau tàn tật – không mua được
Mạnh khoẻ – đời người sống an khang !

Có đủ sáu căn (1) hạnh phúc rồi
Không gì khiếm khuyết ở thân người
An vui thụ hưởng sáu (2) trần đẹp
Chấp nhận cuộc đời – sống thảnh thơi !

Tự do hạnh phúc gắn liền nhau
Sống khổ tù đày giọt lệ trào
Tranh đấu tự do vì lý tưởng
Không gì hạn chế , chẳng thương đau !

Tiện nghi vật chất thỏa lòng ta
Muốn chi cũng có – chẳng đi xa
Con người hạnh phúc có đầy đủ
Vật chất , tinh thần  phú quí gia !

Tình thương cần thiết cho con người
Thiếu nước cây tàn – chẳng thắm tươi
Nhân ái tha nhân – nhận quả tốt
Yêu đương hạnh phúc mãi vui cười !

Trí tuệ thông minh quí lắm thay
Tu tâm , giữ giới tránh làm sai
Sinh ra tâm trí không đau bệnh
Hạnh phúc đời ta ở cõi này !

[(1) Sáu Căn theo Đạo Phật là mắt,tai,mũi ,lưỡi ,thân và ý . (2) Sáu Trần là mắt thấy , tai nghe , mũi ngửi , lưỡi nếm , cảm giác và ý nghĩ . ]

QUÁN CHIẾU HẠNH PHÚC
Chúng ta thường đi tìm một cái gì bên ngoài để mang lại cho mình hạnh phúc như vật chất, nhà cửa, xe hơi, máy móc, tiện nghi, … hoặc tình cảm gia đình, thân quyến, bạn bè, người yêu, … hoặc danh vọng, địa vị, lý tưởng. Ta khát khao tìm kiếm vì tưởng mình nghèo nàn, thiếu thốn, tâm luôn phóng ra ngoài chạy theo trần cảnh. Trong kinh Pháp Hoa kể thí dụ đứa cùng tử suốt đời đi ăn xin vì không biết trong túi mình có viên ngọc quý, đến khi được người bạn nhắc tỉnh ngộ lấy ngọc ra xài liền hết đói khổ.
Bài quán chiếu dưới đây nhắc bạn nhớ lại những viên ngọc quý mà bạn đã có, chỉ cần lấy ra dùng là sẽ có hạnh phúc.
Sau đây là 7 điều quán chiếu hạnh phúc:
1/ Ta đang còn sống
2/ Ta có sức khỏe
3/ Ta có đủ sáu căn
4/ Ta có tự do
5/ Ta có tiện nghi vật chất
6/ Ta có tình thương
7/ Ta có sự hiểu biết

1/ Ta đang còn sống
Trên đời này quý nhất là sự sống. Tất cả sinh vật từ côn trùng, sâu bọ, thú vật cho đến con người, loài nào cũng tham sống sợ chết. Giả sử bây giờ phải lựa chọn giữa trúng số độc đắc mà chết và sạt nghiệp mà sống thì bạn sẽ lựa cái nào ? Ở đời ai cũng lo đi tìm tiền của, nhưng thật ra tiền của chỉ để bảo đảm sự sống an toàn, tiện nghi. Có nhiều người giàu sang sẵn sàng chi hết tiền của để cứu lấy mạng sống. Như thế đủ thấy sự sống quý hơn tiền bạc, quý hơn gấp trăm ngàn, triệu ngàn lần. Ngay cả một tỷ đô la cũng không mua nổi mạng sống khi bị bệnh ung thư hay sida (aids). Vậy mà sáng nay mở mắt thức dậy còn sống, bạn có thấy mình hạnh phúc không?
Mỗi khi cảm thấy khổ đau, chán nản hay tuyệt vọng thì hãy nhớ lại ta đang còn sống đây. Còn sống thì còn tất cả.

2/ Ta có sức khỏe
Sự sống quý nhất trên đời, sức khỏe quý nhất trong sự sống. Có sức khỏe không có nghĩa là phải khỏe như lực sĩ thế vận hội mà chỉ cần không đau nhức, bệnh hoạn, không có bệnh trầm kha, nan y, v.v… Ở đời mấy ai tránh khỏi bệnh tật, không bệnh này thì bệnh nọ. Bệnh nặng như ung thư hay sida phải có thuốc giảm đau như morphine mới chịu nổi, nếu không thì đau đớn rên siết như bị hành hình ở địa ngục, bệnh nhẹ như cảm cúm, sổ mũi, nhức đầu cũng làm cho ta mệt mỏi, khó thở, đau nhức. Mỗi khi khỏe mạnh, không bệnh hoạn thì ta hãy mừng rỡ ý thức đó là một hạnh phúc. Có nhiều tiền mà bệnh hoạn liên miên, ăn không được, ngủ không yên, hết nằm nhà thương này đến nhà thương nọ, có tiền như vậy đâu có sướng !
Mỗi khi cảm thấy khổ đau, chán nản hay tuyệt vọng thì hãy nhớ lại ta đang còn sức khỏe đây. Còn sức khỏe thì còn làm được tất cả.

3/ Ta có đủ sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý)
Có nguời đầy đủ sức khỏe nhưng lại bị mù, điếc, hoặc câm, què, tàn tật, v.v… Những người này dù có tiền, có sức cũng đâu sung sướng gì ! Bạn có thể tưởng tượng nếu bây giờ bị mù thì bạn sẽ ra sao ? Chỉ cần nhắm mắt lại trong năm, mười phút đi tới đi lui trong nhà mình xem. Bạn có hiểu được nỗi khổ của người mù không ? Vậy mà bạn đang còn đôi mắt sáng thấy được trời xanh, mây trắng, tai nghe được chim hót, nhạc hay, mũi ngửi được mùi cơm thơm, miệng nói năng được với người thương, thân không què quặt, tâm không điên loạn. Như vậy còn đòi hỏi gì hơn? Chỉ cần mất đi một căn thôi đời bạn sẽ mất đi rất nhiều ý nghĩa.
Dù ở trong cảnh khổ nào đi nữa, nhớ lại mình còn nguyên vẹn sáu căn cũng đủ an ủi và xóa tan đi mọi niềm đau.

4/ Ta có tự do
Tự do ở đây là không bị tù đày chứ không có nghĩa chính trị hay tôn giáo. Bởi vì theo giáo lý, tất cả chúng ta đều là tù nhân của ba cõi sáu đường. Chỉ khi nào thoát khỏi sinh tử luân hồi mới thực sự là tự do.
Hiện tại bạn có đang ở tù không? Có đang bị trói buộc, xiềng xích không ? Có ai cấm bạn đi đứng nói năng, ăn uống không? Có ai đánh đập theo dõi kiểm soát bạn không ? Bạn có biết đời sống trong tù ra sao không? Dù đó là tù ở Pháp, ở Mỹ? Có thể bạn nghĩ tù ở các xứ văn minh giàu có thì sướng hơn ở xứ nghèo chăng? Ở Mỹ nhân viên cai tù không hành hạ tù nhân nhưng chính những người tù đánh đập, áp bức, hiếp dâm lẫn nhau rất dã man.
Ngay bây giờ nhìn lại, bạn có thấy mình được tự do đi đứng nói năng không ? Nhớ ai thì lên xe rồ máy đi thăm, thèm ăn món gì thì ra chợ mua hoặc đi nhà hàng, v.v… Có biết bao người đang bị tù đày khổ sở, trong đầu chỉ ao ước được tự do như bạn là họ sung sướng lắm. Vậy mà đang sống tự do bạn có cảm thấy hạnh phúc không? Nếu không thì bạn hãy ý thức và nhớ lại đi, đừng để khi mất tự do rồi mới mơ ước thì quá muộn.

5/Ta có tiện nghi vật chất
Tiện nghi vật chất không hẳn là nhà cao cửa rộng, xe hơi, ti vi, tủ lạnh, máy giặt, máy rửa chén, v.v… Tiện nghi ở đây là những thứ căn bản mà phần đông chúng ta đều có, đó là cơm ăn, áo mặc, chỗ ở che mưa nắng, không phải đi ăn xin, ngủ đầu đường xó chợ. Nhiều người ở Việt Nam vẫn tưởng rằng sống ở Pháp hay Mỹ chắc sướng lắm vì đầy đủ tiện nghi, họ đâu biết là ở đâu cũng có kẻ giàu người nghèo. Ngay tại Paris, thủ đô ánh sáng, hàng ngày vẫn có nhiều người ăn xin vô gia cư, tiếng pháp gọi là SDF (sans domicile fixe), ngửa tay đi xin tiền trong xe điện ngầm (métro), tối đến họ chui vào những gầm cầu thang để ngủ. Nhìn lên chẳng bằng ai, nhưng nhìn xuống thì ta vẫn còn may mắn hơn nhiều người. Hãy nhìn lại hoàn cảnh của mình, bạn có đói đến nỗi thiếu ăn không ? Có nghèo đến nỗi không còn mảnh vải che thân ? Nếu chưa đến nỗi như vậy thì bạn hãy xem mình đầy đủ. Khi tâm biết đủ (tri túc) thì bao nhiêu cũng đủ, khi tâm tham muốn đòi hỏi thì bao nhiêu cũng không đủ. Người biết đủ là người giàu có hạnh phúc vì không thấy thiếu thốn, người tham lam keo kiệt dù có nhiều tiền vẫn là người nghèo vì không bao giờ thấy đủ.

6/ Ta có tình thương
Nhiều người khổ sở vì cảm thấy cô đơn, không có ai thương mình hết. Không ai thương mình bởi vì mình đâu có thương ai. Khi trong lòng ta tràn đầy tình thương thì tự nhiên nó tỏa ra và mọi người sẽ tìm đến. Giống như mùa xuân hoa nở thơm ngát thì tự động ong bướm bay tới xung quanh. Ai cũng có một trái tim, tiếng Hán là tâm, bản chất của tâm (tim) là thương yêu. Ta có dư tình thương cho chính mình và cho kẻ khác. Chỉ cần nhớ lại mình có trái tim thương yêu và đem ra sử dụng. Nếu chưa nhớ thì bạn hãy thực tập phép quán từ bi ở phần trước.
Hiện tại bạn có ai là người thân thương không? Có cha mẹ, anh em, chồng con, bạn bè không? Có ai đang thương và lo lắng cho bạn không? Có tình thương, biết thương và được thương là một hạnh phúc lớn nhất trên cõi đời này.

7/ Ta có sự hiểu biết
Hiểu biết ở đây là hiểu biết đạo lý chứ không phải kiến thức bằng cấp. Không kể người khùng điên mất trí, hoặc bị bệnh tâm thần mà ngay cả những người bình thường cũng chưa chắc có sự hiểu biết về nhân quả và đạo đức. Đầu óc ta còn sáng suốt, không điên khùng mất trí, lại gặp được Phật pháp, học hiểu giáo lý giải thoát, đó là một duyên lành hy hữu trăm ngàn muôn kiếp khó gặp được.
Nếu quán chiếu những điều trên chưa đủ để cho bạn hạnh phúc thì bạn cần phải “hạ sơn” đi vào cuộc đời để tiếp xúc với người sắp chết, người bệnh để thấy họ khổ ra sao, tiếp xúc với người tàn tật, người tù, người ăn xin, người cô đơn, người ngu cố chấp thì may ra nó sẽ giúp bạn tỉnh ngộ thấy mình hạnh phúc.

Thương Ghét
1) Ða số người thường suốt ngày sống trong sự thương ghét. Người nào vừa ý, hợp ý mình thì thương, kẻ nào trái ý mình thì ghét.
2) Khi bắt đầu biết đạo thì tập tánh bình đẳng, không thương người này ghét người kia.
3) Sau khi hiểu đạo thì chỉ còn tình thương. Thấy ai cũng là bà con thân thuộc của mình từ nhiều đời, và thấy ai cũng đáng thương hết.

Trích sách “Ý Tình Thân” của Thầy Thích Trí Siêu

Posted in Books | Tagged | Để lại phản hồi

Bên đời ta còn có ai đó lạc loài


Một người bạn lâu ngày đến nhà tôi, thấy để trong phòng đọc sách một bức tượng nhỏ có ba con khỉ bịt mắt, bịt tai, bịt miệng, cứ trầm ngâm nhìn mãi. Trước khi ra về, như không kìm lòng được, anh chỉ bức tượng và nói bâng quơ: “Sống vậy cũng hay nhỉ, không cần thấy những điều chướng mắt, không cần nghe những điều chướng tai, chẳng cần ý kiến ý cò chi cho mệt. Mình sống yên phận mình thôi”…

Tôi mỉm cười, với tay lấy bức tượng xuống cho anh xem và giải thích rằng đó là quà tặng của một người bạn Nhật, trong dịp ông ghé nhà tôi và nghỉ lại vài hôm. Tự tay đặt món quà lên kệ sách, ông kể rằng người Nhật có câu châm ngôn “Mi-zaru, kika-zaru, iwa-zaru” nghĩa là “không thấy, không nghe, không nói”. Vì từ “zaru” gần âm với “saru” nghĩa là con khỉ, nên người ta khắc hình ba con khỉ bịt tai, bịt mắt, bịt miệng với vẻ mặt ngộ nghĩnh để biểu thị cho triết lý này. Hình tượng đó được không ít người suy ra rằng hãy cứ sống an phận, mặc kệ những gì đang xảy ra xung quanh. Nhưng theo ông điều mà bức tượng muốn nhắc nhở chính là “đừng nhìn bậy, đừng nói bậy, đừng nghe bậy”… Và hình ảnh đó quen thuộc với rất nhiều nền văn hoá, chứ không chỉ ở Nhật Bản.

Nhưng điều tôi muốn kể không phải là về bức tượng đó, mà là về bạn tôi. Sau khi nghe tôi giải thích, anh đột nhiên ngồi xuống và tâm sự nhiều điều. Anh cần chia sẻ, cần một ý kiến, một lời động viên…Anh cần một người có thể lắng nghe anh bộc lộ sự tức giận và phẫn nộ. Nhưng tại sao mãi đến lúc đó anh mới nói? Thật ngạc nhiên khi tôi biết được, rằng anh đã nghĩ tôi đặt bức tượng ấy trên kệ sách hẳn có lý do. Như thể nó biểu thị cho một cách sống mà tôi muốn hướng tới, gạt bỏ mọi phiền nhiễu và chỉ tìm bình an cho riêng mình. Nếu đúng như vậy, anh đã ôm mối oán hận của mình ra về. Và có thể, với tính nóng nảy của mình, anh sẽ phải “đánh “ai đó” một trận cho hả giận”…

Tôi đã ngồi một mình rất lâu sau khi tiễn bạn ra cửa, và nhận ra một điều, đôi khi chúng ta chỉ cách nhau có một bức tượng nhỏ xíu, hay một câu nói bâng quơ.

Có những lúc ta nhìn cuộc sống đang diễn ra và cảm nhận nỗi sợ hãi lớn dần lên trong mình. Sợ hãi những gì ta không thể lường được, sợ hãi trước cái ác, những thủ đoạn mưu mô… Đôi khi ta thấy nó không chỉ ở xa xôi đâu đó trên mặt báo, mà gần mình đến nỗi có thể gây nên những thiệt hại, mất mát và tổn thương hiển hiện về thể xác hay tinh thần. Những lúc ấy, càng ở một mình chúng ta càng hoang mang. Chỉ khi tìm đến ai đó, trò chuyện, giãi bày, tâm sự, an ủi … chỉ khi ngồi bên nhau, chúng ta mới thấy mình đủ mạnh để tự vệ trước cái xấu.

Điều gì sẽ xảy ra nếu chúng ta không thể ngồi bên nhau?

Có một điều tôi rút ra được từ những cuốn truyện trinh thám, đó là nạn nhân thường là những người đơn độc, những người bị ngăn cách với người khác đôi khi bằng một bức tượng nhỏ xíu, hay một câu nói bâng quơ…Và vì thế, họ không thể chia sẻ những bí mật, những sai lầm, những nghi ngờ, sự giận dữ hay nỗi lo âu. Và trong cuộc đời thực cũng vậy, nạn nhân thường là những người đơn độc. Bởi vậy, đừng bao giờ trở thành một người đơn độc, hay để người khác trở thành đơn độc. Chúng ta có nguy cơ trở thành nạn nhân khi rời nhau ra, khi bị xé lẻ. Chúng ta đã đọc truyện bó đũa từ thời thơ bé, nhưng chúng ta cứ quên nó hoài. Là người tốt, không đủ. Là người lương thiện, không đủ. Để tự vệ trước cái ác chúng ta cần sức mạnh của số đông.

Thỉnh thoảng, chúng ta lại bật ngửa khi nhận ra rằng “người tưởng như thế đó mà lại làm ra chuyện thế này ư ?” Chúng ta bất ngờ khi một cô bạn vốn vui vẻ thân thiện ngày xưa bỗng một hôm ra tay xé áo đánh người như trong phim xã hội đen vậy. Chúng ta bất ngờ khi một người vốn hiền lành bỗng dưng có hành động bạo lực. Nhưng có thật người ta biến đổi bất ngờ đến vậy không?

Câu trả lời là không, chẳng có ai ngủ một đêm thức dậy bỗng hoá ra độc ác, hay ưa bạo lực, hay trở thành kẻ xấu. Luôn luôn có một quá trình. Luôn luôn có những biểu hiện trong quá trình đó dù rất nhỏ. Điều đáng buồn là dường như chúng ta luôn tặc lưỡi lướt qua những điều rất nhỏ. Và rồi, những điều tồi tệ diễn ra là bởi chúng ta đã bỏ qua những điều rất nhỏ đó. Những điều tốt nho nhỏ chúng ta đã không làm, như một cái mỉm cười, một lời thăm hỏi quan tâm, một sự giúp đỡ… Và những điều xấu nho nhỏ chúng ta đã làm, như một lời xúc xiểm bâng quơ, một ánh nhìn khinh rẻ tình cờ…Sẽ rất tai hại nếu chúng ta quên rằng một lời nói tử tế chân thành có thể xoa dịu và níu giữ con người với cái thiện, cũng như chỉ một lời rẻ rúng cũng có thể gây tổn thương sâu sắc và đánh thức con quỷ ngủ say…

Làm sao để loại trừ cái ác? Câu trả lời thường thấy là hãy tránh xa nó, và nếu bắt gặp thì trừng phạt nó thích đáng. Nhưng còn một cách nữa, đó là đừng để người khác có cơ hội trở thành người xấu. Đừng bỏ rơi, đừng ép uổng, đừng khinh khi. Đừng lừa gạt, đừng lợi dụng, đừng phản bội. Đừng gây tổn thương. Đừng dồn ai vào đường cùng…

Tôi không dám nói rằng cái thiện luôn mạnh hơn cái ác. Tôi không biết chắc. Đôi khi tôi nhìn thấy cái thiện bị đánh nốc ao trên sàn đấu trong cuộc chiến đơn độc. Nhưng tại sao chúng ta lại để nó trở thành cuộc chiến đơn độc? Tôi biết chúng ta đông hơn. Những người mong muốn điều tốt đẹp cho cuộc sống này, luôn luôn đông hơn. Vậy thì hãy làm cho chúng ta mạnh hơn.

Hãy tìm đến nhau, bạn bè, người thân, đồng nghiệp, đồng hương, đồng loại…Hãy giúp đỡ và xin được giúp đỡ, hãy xiết chặt lại những mối dây liên hệ và đừng để ai thành kẻ lạc loài. Những kẻ lạc loài, thường dễ trở thành thủ phạm, hoặc trở thành nạn nhân.

Thế cho nên, giữa cuộc sống bộn bề đôi khi cũng cần nhìn lại, để tự hỏi lòng xem, phải chăng ngay bên cạnh đời ta vẫn còn có ai đó lạc loài?

Phạm Lữ Ân

Posted in Books | Để lại phản hồi

Cúng rằm


Hôm rồi, tính nấu chè cúng rằm tháng Giêng. Lang thang nhà các nàng Bloger đảm đang, giỏi giang, thấy món chè trôi nước của nhà Hoa Dím là tương đối đơn giản, dễ làm. Thế là mình cũng lọ mọ tập tành nấu nướng. Và kết quả là đây:

Hic, sao giờ tìm lại tấm hình chan nước vào rùi, không thấy đâu nữa. Đúng là “vợ thằng đậu” mà :(

Lần đầu nấu món này, nói chung mọi người trong nhà đều khen ngon, tuy có hơi ngọt quá. Lần sau sẽ rút kinh nghiệm giảm ít đường lại.

Trong thời gian ấy, làm thêm hủ mứt thơm thay cho hũ mứt đã hết veo từ lâu. Mí lại, tính bon chen món bánh gì quên mất tiêu roài, mà có nhân mứt thơm í, hì hì

Hôm sau thì mình đi lễ phật cầu an ở chùa Viên Giác. Đây là lần đầu tiên mình đến đây, kiến trúc rất đẹp. Nhất là trong ngày này, Nhà chùa trang hoàng đèn đuốc lộng lẫy hơn ngày thường. Hình thực tế ở ngoài đẹp hơn, tại mình chụp bằng điện thoại với lại không biết chụp nên ảnh không đẹp.

Đây là cổng chùa

Bước vào cộng, ngay bên phải chùa là cây sung này

Một số kiến trúc của chùa

Vào bên trong chùa

Và còn nhiều tấm nữa mà mình copy thế nào bị đổi đuôi không mở được ảnh nữa, hix hix… thôi để lần sau đi nữa up lên tiếp vậy.

Posted in Lăn tăn | 4 phản hồi